Càng trưởng thành, đàn ông càng thực tế trong chuyện cưới xin

Có một nhận định đang được nhiều người quan tâm: càng trưởng thành, đàn ông càng thực tế trong chuyện cưới xin. Khi còn trẻ, một người có thể bắt đầu tình yêu bởi rung động, ngoại hình, cảm giác mới mẻ hoặc đơn giản là sự hấp dẫn giữa hai người. Nhưng khi bước đến giai đoạn phải quyết định về hôn nhân, những câu hỏi thường trở nên thực tế hơn: Người này có phù hợp để sống cùng lâu dài không? Hai người có cùng hệ giá trị không? Có thể cùng nhau giải quyết tiền bạc, gia đình, con cái và những áp lực của cuộc sống không? Ở bên người này, mình có cảm thấy bình an và được đồng hành hay không?

Sự thay đổi ấy không nhất thiết đồng nghĩa với việc đàn ông trở nên tính toán hay thực dụng hơn. Nó phản ánh một điều khác: khi trải nghiệm đủ nhiều, con người bắt đầu hiểu rằng yêu một người và sống cả đời với một người là hai bài toán không hoàn toàn giống nhau. Tình yêu có thể bắt đầu bằng cảm xúc, nhưng hôn nhân cần thêm năng lực sống cùng, năng lực giải quyết bất đồng, trách nhiệm và khả năng phát triển bên nhau.

Tuy nhiên, có một câu hỏi còn quan trọng hơn chuyện đàn ông chọn ai để cưới.

Nếu sự phù hợp khiến một người quyết định bước vào hôn nhân, điều gì khiến họ tiếp tục muốn ở lại sau 5 năm, 10 năm hay 20 năm?

Đây mới là câu hỏi chạm tới bản chất của một cuộc hôn nhân bền vững. Bởi kết hôn chỉ là một quyết định tại một thời điểm, còn ở lại trong hôn nhân là quá trình hai người liên tục lựa chọn lại nhau trong suốt nhiều năm.

1. Càng trưởng thành, người ta càng hiểu: tình yêu là điều kiện quan trọng nhưng chưa đủ cho hôn nhân

Khi nói rằng đàn ông càng trưởng thành càng thực tế trong chuyện cưới xin, điều cần hiểu đầu tiên là sự thực tế ấy thường đến từ nhận thức rõ hơn về những gì hôn nhân thực sự đòi hỏi.

Một người đàn ông có thể yêu một người phụ nữ bởi cô ấy khiến anh rung động. Anh có thể bị hấp dẫn bởi sự thông minh, ngoại hình, năng lượng, tính cách hay cảm giác được yêu thương khi ở cạnh cô ấy. Nhưng khi suy nghĩ về chuyện kết hôn, anh không chỉ lựa chọn một người để yêu. Anh đang lựa chọn người sẽ cùng mình bước qua hàng loạt vấn đề rất đời thường: tiền bạc, áp lực công việc, chăm sóc cha mẹ, sinh và nuôi con, những giai đoạn khó khăn trong sự nghiệp, bệnh tật, khủng hoảng cá nhân, những khác biệt trong quan điểm sống và cả những thời kỳ hai người không còn cảm thấy say mê như lúc ban đầu.

Đó là lý do khi con người trưởng thành hơn, tiêu chí lựa chọn bạn đời thường dịch chuyển từ câu hỏi “Tôi có cảm xúc với người này không?” sang một câu hỏi rộng hơn: “Chúng tôi có thể xây dựng một cuộc sống như thế nào cùng nhau?

Và chính ở đây ta nhìn thấy sự khác biệt giữa tình yêu và hôn nhân. Tình yêu có thể khiến hai người muốn đến gần nhau, nhưng năng lực sống cùng mới quyết định họ có thể đi bên nhau bao lâu. Một người có thể rất hấp dẫn nhưng thiếu khả năng đối thoại khi mâu thuẫn. Một người có thể rất yêu nhưng không biết chịu trách nhiệm. Một người có thể tử tế khi mọi chuyện thuận lợi nhưng hoàn toàn mất kiểm soát khi gặp áp lực. Khi bước vào hôn nhân, những điều tưởng như nhỏ ấy lại trở thành những yếu tố quyết định chất lượng đời sống của cả hai.

Vì vậy, thực tế trong chuyện cưới xin không nhất thiết là chọn người nhiều tiền hơn, đẹp hơn hay có điều kiện hơn. Ở một tầng trưởng thành hơn, đó là khả năng nhìn thấy liệu hai con người có thực sự tương hợp để cùng xây dựng cuộc sống hay không.

Nhưng lựa chọn được một người phù hợp mới chỉ là bước đầu.

Bởi nhiều cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một lựa chọn tưởng như rất đúng nhưng sau nhiều năm vẫn dần mất kết nối.

2. Điều khiến một người bước vào hôn nhân chưa chắc là điều khiến họ muốn ở lại

Đây là luận điểm quan trọng thứ hai.

Con người có thể kết hôn vì nhiều lý do: tình yêu, sự phù hợp, cảm giác an toàn, mong muốn xây dựng gia đình, sự đồng thuận của hai bên hoặc đơn giản vì cả hai đều cảm thấy đã đến thời điểm thích hợp. Nhưng sau khi hôn nhân bắt đầu, những tiêu chuẩn từng giúp một người “được lựa chọn” không còn đủ để duy trì mối quan hệ.

Một người phụ nữ có thể từng được yêu vì dịu dàng, xinh đẹp và biết quan tâm. Một người đàn ông có thể từng được lựa chọn vì có trách nhiệm, có công việc ổn định và mang lại cảm giác an toàn. Nhưng sau 10 năm, điều quyết định hai người còn muốn sống cùng nhau hay không không còn chỉ nằm ở những đặc điểm ấy. Nó nằm trong chất lượng của từng ngày họ sống cạnh nhau.

Hai người có còn nói chuyện được với nhau không?

Khi xảy ra mâu thuẫn, họ tìm cách hiểu nhau hay tìm cách chiến thắng?

Một người có thể bộc lộ sự yếu đuối trước người kia mà không sợ bị chế giễu hay xem thường không?

Cả hai có còn cảm thấy mình được nhìn thấy, được tôn trọng và có ý nghĩa trong cuộc đời của người còn lại không?

Đó là những thứ ít xuất hiện trong danh sách “tiêu chuẩn chọn vợ” hay “tiêu chuẩn chọn chồng”, nhưng lại quyết định rất lớn việc một người có muốn tiếp tục ở lại trong hôn nhân hay không.

Có những cuộc hôn nhân nhìn từ bên ngoài rất đầy đủ: nhà cửa, con cái, tài chính, vị trí xã hội. Nhưng bên trong, hai người đã sống như những người cùng vận hành một gia đình hơn là những người bạn đời. Họ biết lịch làm việc của nhau nhưng không biết đối phương đang thực sự cảm thấy gì. Họ cùng chăm con nhưng không còn chia sẻ những mong muốn cá nhân. Họ vẫn ngồi chung một bàn ăn nhưng giữa hai người có rất ít cuộc trò chuyện thực sự.

Khi đó, vấn đề của hôn nhân không còn nằm ở việc “ngày xưa chọn sai người hay không”. Vấn đề nằm ở chỗ mối quan hệ đã không được tiếp tục nuôi dưỡng sau khi lựa chọn ban đầu được đưa ra.

3. Điều đầu tiên khiến một người muốn ở lại là cảm giác an toàn về mặt cảm xúc

Một cuộc hôn nhân có thể tồn tại lâu về mặt hình thức nhưng rất khó hạnh phúc nếu hai người không cảm thấy an toàn khi ở cạnh nhau.

An toàn cảm xúc nghĩa là một người có thể bộc lộ suy nghĩ và cảm xúc mà không lập tức bị công kích, phủ nhận hoặc hạ thấp. Người vợ có thể nói “Em đang rất tổn thương” mà không nhận lại câu “Em lúc nào cũng làm quá mọi chuyện”. Người chồng có thể nói “Anh đang rất áp lực” mà không bị xem là yếu đuối hoặc vô trách nhiệm.

Khi một người nhiều lần bị tổn thương mỗi khi nói thật cảm xúc, họ sẽ dần học cách im lặng. Khi mỗi lần bất đồng đều dẫn đến chỉ trích, mỉa mai, lôi chuyện cũ ra nhắc lại hoặc đe dọa rời bỏ, họ sẽ dần học cách né tránh đối thoại. Theo thời gian, hai người có thể không còn cãi nhau nhiều nữa, nhưng không phải vì mối quan hệ đã tốt lên. Đơn giản là một hoặc cả hai đã không còn tin rằng nói ra có ích.

Đây là lý do rất nhiều cặp đôi nói: “Chúng tôi chẳng còn gì để nói với nhau.”

Thực ra không phải họ không còn điều để nói.

Mà là họ không còn cảm thấy đủ an toàn để nói.

Trong một hôn nhân trưởng thành, sự an toàn không đến từ việc hai người luôn đồng ý với nhau. Nó đến từ việc họ biết rằng ngay cả khi bất đồng, phẩm giá và cảm xúc của mỗi người vẫn được tôn trọng. Khi đó, xung đột không còn đồng nghĩa với nguy cơ bị bỏ rơi, bị sỉ nhục hay bị phủ nhận.

Một người thường muốn ở lại lâu hơn trong một mối quan hệ nơi họ cảm thấy: “Tôi có thể là chính mình ở đây mà không cần liên tục phòng thủ.”

4. Người ta muốn ở lại nơi mình cảm thấy được nhìn thấy và được ghi nhận

Sau nhiều năm chung sống, một trong những điều dễ mất nhất không phải tình yêu, mà là sự nhìn thấy nhau.

Lúc mới yêu, hai người thường rất tò mò về nhau. Một thay đổi nhỏ trong cảm xúc cũng được nhận ra. Một sở thích nhỏ cũng được ghi nhớ. Nhưng khi bước vào đời sống gia đình, vai trò dần che khuất con người.

Người chồng trở thành người kiếm tiền.

Người vợ trở thành người chăm con.

Một người lo tài chính.

Một người vận hành gia đình.

Và rất dễ để cả hai bắt đầu coi những nỗ lực của đối phương là đương nhiên.

Người vợ nghĩ: “Anh đi làm kiếm tiền thì cũng là trách nhiệm của anh.”

Người chồng nghĩ: “Em chăm con, lo nhà thì cũng là việc của em.”

Khi sự biết ơn biến mất, hôn nhân dần trở thành một hệ thống nghĩa vụ.

Nhưng con người không chỉ cần được sử dụng đúng vai trò. Con người cần được nhìn thấy.

Một câu “Anh biết thời gian này em rất mệt.”

Một lời “Cảm ơn anh vì đã cố gắng cho gia đình.”

Một câu hỏi “Dạo này em có ổn không?”

Đó đều là những hành động rất nhỏ nhưng lại có khả năng duy trì sự kết nối rất lớn. Bởi điều khiến một người tiếp tục đầu tư vào mối quan hệ không chỉ là trách nhiệm. Họ còn cần cảm nhận rằng những gì mình trao đi được người kia nhìn thấy và trân trọng.

Khi một người liên tục cho đi nhưng cảm thấy mình vô hình, tình yêu rất dễ biến thành sự mệt mỏi.

5. Hôn nhân bền vững không phải không có mâu thuẫn, mà là biết xử lý mâu thuẫn mà không phá hủy nhau

Một hiểu lầm phổ biến là cho rằng các cặp đôi hạnh phúc ít cãi nhau hơn.

Thực tế, bất cứ hai con người nào sống đủ gần nhau cũng sẽ có khác biệt. Khác biệt về tiền bạc, cách nuôi con, thói quen sống, nhu cầu tình cảm, mối quan hệ với gia đình hai bên, công việc, thời gian dành cho nhau. Mâu thuẫn là điều khó tránh.

Vấn đề không nằm ở việc hai người có mâu thuẫn hay không.

Vấn đề nằm ở cách họ đối xử với nhau trong mâu thuẫn.

Nếu mỗi bất đồng đều biến thành một cuộc truy tìm người có lỗi, hai người sẽ ngày càng đứng về hai phía đối lập. Người này muốn chứng minh mình đúng. Người kia muốn chứng minh mình bị đối xử bất công. Và càng tranh luận, cả hai càng quên mất mục tiêu ban đầu không phải tìm người thắng cuộc, mà là giải quyết vấn đề.

Một mối quan hệ trưởng thành bắt đầu thay đổi khi hai người có thể nhìn mâu thuẫn theo cách khác: “Chúng ta đang có một vấn đề” thay vì “Anh chính là vấn đề” hoặc “Em chính là vấn đề.

Sự thay đổi tưởng nhỏ này có thể làm thay đổi toàn bộ chất lượng của một cuộc đối thoại.

Thay vì “Anh lúc nào cũng ích kỷ”, người vợ có thể nói rõ điều gì khiến mình tổn thương.

Thay vì “Em chẳng bao giờ hiểu anh”, người chồng có thể diễn đạt nhu cầu mà mình chưa biết cách nói.

Khi con người không phải liên tục tự bảo vệ mình, họ mới có khả năng thực sự lắng nghe.

Và một trong những lý do quan trọng khiến một người muốn tiếp tục ở lại là họ tin rằng: “Dù chúng tôi có vấn đề, chúng tôi vẫn có khả năng giải quyết vấn đề cùng nhau.”

6. Một người sẽ khó muốn ở lại nếu phải liên tục đánh mất chính mình để giữ hôn nhân

Đặc biệt với phụ nữ, khi hôn nhân gặp vấn đề, rất nhiều lời khuyên thường xoay quanh việc phải nhịn hơn, khéo hơn, mềm hơn, chiều chồng hơn hay trở thành “mẫu phụ nữ đàn ông muốn giữ”.

Những lời khuyên ấy có thể đúng trong một vài bối cảnh, nhưng nếu bị đẩy quá xa, chúng dễ tạo nên một hiểu lầm nguy hiểm: muốn có hôn nhân hạnh phúc, một người phải liên tục thu nhỏ chính mình.

Họ không dám nói điều mình thực sự nghĩ vì sợ mâu thuẫn.

Không dám đặt giới hạn vì sợ người kia rời bỏ.

Không dám bộc lộ nhu cầu vì sợ bị xem là đòi hỏi.

Không dám phản đối những hành vi làm mình tổn thương vì muốn “giữ gia đình”.

Bên ngoài, họ có thể là một người vợ rất biết nhường nhịn. Nhưng bên trong, sự bất mãn và oán giận ngày càng tích tụ.

Đến một thời điểm, người phụ nữ ấy có thể nói: “Tôi đã làm tất cả vì gia đình, tại sao tôi vẫn không hạnh phúc?”

Bởi một mối quan hệ không thể thật sự lành mạnh nếu sự tồn tại của nó đòi hỏi một người phải biến mất.

Hôn nhân trưởng thành không có nghĩa là chỉ sống cho bản thân. Nó vẫn cần nhường nhịn, hy sinh và thỏa hiệp. Nhưng thỏa hiệp khác với tự xóa bỏ mình. Một người có thể yêu bạn đời nhưng vẫn có ranh giới. Có thể tôn trọng cảm xúc của người kia nhưng vẫn bảo vệ nhu cầu chính đáng của mình. Có thể đồng hành nhưng không gánh thay toàn bộ trách nhiệm của đối phương.

Chính khả năng vừa kết nối với người khác vừa không đánh mất chính mình tạo ra nền tảng bền vững hơn cho hôn nhân.

7. Điều khiến người ta muốn ở lại lâu dài là cảm giác: chúng ta vẫn đang cùng nhau phát triển

Một trong những thử thách lớn nhất của hôn nhân dài hạn là con người thay đổi.

Người bạn kết hôn ở tuổi 27 sẽ không hoàn toàn giống người đang sống cùng bạn ở tuổi 37 hay 47. Công việc thay đổi, cơ thể thay đổi, trải nghiệm thay đổi, ưu tiên thay đổi, cách nhìn về cuộc đời cũng thay đổi.

Vì vậy, một cuộc hôn nhân không thể được duy trì chỉ bằng việc hai người từng rất hiểu nhau trong quá khứ.

Họ phải liên tục làm quen lại với nhau.

“Dạo này điều gì khiến em suy nghĩ nhiều?”

“Bây giờ điều gì quan trọng nhất với anh?”

“5 năm tới em muốn cuộc đời mình như thế nào?”

“Có điều gì trong mối quan hệ này anh mong muốn chúng ta thay đổi?”

Những câu hỏi ấy tưởng rất đơn giản nhưng giúp hai người tránh một tình trạng phổ biến: sống cạnh nhau rất lâu nhưng chỉ hiểu phiên bản cũ của nhau.

Một cuộc hôn nhân khỏe mạnh không phải nơi hai người ngừng thay đổi để giữ nguyên sự tương hợp.

Đó là nơi hai người có khả năng cập nhật về nhau, thích nghi với sự trưởng thành của nhau và cùng tạo ra một phiên bản mới của mối quan hệ.

8. Vì vậy, đừng chỉ hỏi “làm sao để người ấy ở lại?”

Khi một cuộc hôn nhân rơi vào khủng hoảng, câu hỏi đầu tiên của nhiều người thường là:

“Làm sao để chồng quay về?”

“Làm thế nào để anh ấy yêu tôi trở lại?”

“Làm sao khiến người ấy không rời bỏ gia đình?”

Nhưng chính câu hỏi ấy đôi khi đẩy con người vào trạng thái kiểm soát.

Họ kiểm tra điện thoại.

Liên tục truy hỏi.

Cố chứng minh mình đã thay đổi.

Níu kéo.

Cầu xin.

Hoặc ngược lại, sử dụng im lặng, giận dỗi và lạnh lùng để gây áp lực cho đối phương.

Tất cả đều xuất phát từ nỗi sợ mất.

Nhưng một người có thể bị giữ lại bởi trách nhiệm, con cái, tài chính hoặc áp lực xã hội mà vẫn không thực sự muốn ở trong mối quan hệ.

Vì vậy, câu hỏi có ích hơn không phải là:

“Làm sao để giữ người này?”

Mà là:

“Điều gì đang xảy ra giữa hai chúng ta khiến một hoặc cả hai không còn muốn kết nối?”

Khi thay đổi câu hỏi, chúng ta bắt đầu nhìn vào bản chất.

Hai người đang thiếu an toàn?

Thiếu sự tôn trọng?

Không biết cách giải quyết mâu thuẫn?

Đã mất niềm tin?

Một người đã chịu tổn thương quá lâu?

Hay bản thân hai người đã thay đổi đến mức không còn hiểu nhau?

Đó mới là điểm bắt đầu của việc chữa lành hoặc tái thiết một cuộc hôn nhân.

Càng trưởng thành, câu hỏi không còn là “ai sẽ chọn tôi?”, mà là “chúng ta có còn lựa chọn nhau không?”

Nếu đàn ông càng trưởng thành càng thực tế trong chuyện cưới xin, thì phụ nữ khi trưởng thành cũng cần thực tế hơn trong cách nhìn về hôn nhân.

Đừng chỉ tự hỏi:

“Mình phải trở thành người phụ nữ như thế nào để một người đàn ông muốn cưới?”

Cũng đừng chỉ hỏi:

“Mình cần làm gì để chồng không rời đi?”

Có những câu hỏi quan trọng hơn:

Người đàn ông này có phải người tôi muốn cùng xây dựng cuộc đời không?

Tôi có được tôn trọng trong mối quan hệ này không?

Tôi có được là chính mình không?

Hai chúng tôi có khả năng cùng giải quyết vấn đề hay chỉ liên tục làm tổn thương nhau?

Tôi đang cố cứu hôn nhân vì còn muốn đồng hành, hay vì quá sợ mất?

Nếu mọi thứ tiếp tục giống như hiện tại trong 5 năm nữa, đây có còn là cuộc đời tôi muốn sống không?

Những câu hỏi ấy có thể khó chịu hơn việc tìm một công thức “giữ chồng”.

Nhưng đó lại là những câu hỏi của một người trưởng thành.

Bởi cuối cùng, hôn nhân không phải câu chuyện một người lựa chọn người kia một lần ở ngày cưới.

Hôn nhân là quá trình hai người liên tục lựa chọn nhau trong hàng nghìn ngày sau đó.

Một người muốn ở lại không chỉ vì ngày xưa họ từng yêu bạn rất nhiều. Họ muốn ở lại khi ngày hôm nay mối quan hệ vẫn cho họ cảm giác được tôn trọng, được nhìn thấy, được kết nối, được an toàn và có thể tiếp tục phát triển.

Nhan sắc có thể thay đổi.

Tiền bạc có thể thay đổi.

Công việc có thể thay đổi.

Cảm xúc cũng có những lúc lên xuống.

Nhưng nếu hai người vẫn có thể quay trở lại với nhau sau mâu thuẫn, vẫn có thể thành thật với nhau, vẫn còn sự biết ơn, vẫn còn tò mò về thế giới bên trong của nhau và vẫn cùng nhau tạo ra một cuộc sống có ý nghĩa, đó là những lý do rất mạnh để một người tiếp tục lựa chọn cuộc hôn nhân.

Vì vậy, có lẽ câu hỏi sâu nhất không phải:

“Điều gì khiến một người đàn ông muốn ở lại trong hôn nhân?”

Mà là:

“Hai người đang tạo ra một cuộc hôn nhân như thế nào để mỗi ngày cả hai vẫn còn muốn lựa chọn nhau?”

Khi bạn không còn nhìn rõ điều gì đang xảy ra trong cuộc hôn nhân của mình

Có những giai đoạn, người trong cuộc rất khó tự nhìn rõ vấn đề bởi bên trong họ đang tồn tại quá nhiều cảm xúc cùng lúc: yêu, giận, thất vọng, oán trách, sợ mất, hy vọng rồi lại tuyệt vọng.

Khi đó, điều một người cần chưa chắc là thêm một lời khuyên rằng nên tiếp tục hay nên rời đi.

Điều họ cần trước tiên có thể là một không gian đủ an toàn để nhìn rõ: điều gì đang thực sự xảy ra trong mối quan hệ, đâu là tổn thương chưa được xử lý, đâu là hành vi đang lặp lại, điều gì thuộc trách nhiệm của mình, điều gì cần đặt giới hạn và mình thực sự muốn cuộc đời mình đi về đâu.

Tại Happy Academy, quá trình Coach 1:1 hướng đến việc đồng hành cá nhân hóa, lắng nghe sâu và giúp người học quay trở lại nhìn rõ chính mình trước khi đưa ra những quyết định quan trọng về mối quan hệ.

Mục tiêu không phải đưa cho bạn một đáp án “hãy giữ” hay “hãy buông”.

Mà là giúp bạn từng bước tháo gỡ những cảm xúc đang khiến mình mắc kẹt, nhìn rõ vấn đề hơn và đưa ra lựa chọn từ trạng thái bình an, tỉnh táo hơn.

Bởi một cuộc hôn nhân đáng để ở lại không phải là nơi một người phải cố gắng giữ người kia bằng mọi giá.

Đó là nơi hai con người vẫn còn khả năng nhìn thấy nhau, hiểu nhau, cùng trưởng thành và mỗi ngày đều có lý do để tiếp tục lựa chọn nhau.

Bài viết cùng chủ đề

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *